Thứ bảy, ngày 19 tháng năm năm 2012

"Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới..."






Ngoài trời những bóng cây đã ánh lên màu hiu hắt, còn em thì ngồi đây với cái im lặng vằng vặc của một chiều lơ ngơ. Còn buổi chiều nào nữa, mà không bị anh đem mất và cất sau cánh cổng xa lạ, của miền trời không có mặt em. Để rồi chiều cũng qua, rồi đêm cũng tới. Như hôm nay em nhìn thành phố đã lên đèn, mà thương cho những con mắt vàng võ không nguôi mong được ngoái nhìn nhau. “Còn hai con mắt một con khóc người.” (BG)

Thế nên mà vai áo anh vẫn hay ướt mềm khi lời nói không thành hình để phải nhỏ ra như mưa trên mắt. Ừ thì, biết đâu là gần gũi, biết đâu là xa xôi. Những bước đi bốn mùa đo đếm sao cho vừa một vóc hình nhung nhớ. Còn ngôn từ của em, so sao cho vừa những câu – hát – không – anh, những câu hát không người.

Bên kia bờ hoa cỏ, nhân loại vẫn ca hát, vẫn khổ đau, vẫn điềm nhiên đi trên lằn ranh mong manh giữ số kiếp và chọn lựa. Nói cho em đi, làm sao qua hết niềm nhung nhớ con người, làm sao lắng nghe mọi động vọng của trần gian như thể nằm im dưới lòng suối trong trẻo. Tay chân mình xa xước cũng từ gai của những đóa hoa hồng vô tri, hay luôn luôn bất khả tri, mà đời sống đã đặt vào rồi không sao gỡ bỏ. Vậy đấy, bi ca và hoan ca, cũng chỉ là chuỗi nốt nhạc vô thường trong một cõi vô thường mà thôi.

Nhưng dù sao, anh có tin thực sự còn một bông hoa kiêu hãnh và riêng tư dành cho mình và mãi mãi sẽ chờ đợi mình như một niềm chung thủy? Chú Hoàng tử bé nọ may mắn thật đấy. Bởi vậy mà chú mới tìm lối thiên thu để quay về với tinh cầu cô đơn dịu dàng. Đêm nay, em nghe tiếng côn trùng rêu rao về bóng tối trên khắp vòm lá, mà nghĩ nỗi nhớ và tiếng người là hai thứ thật khó hóa giải và phôi pha. Dòng sông vẫn thầm thĩ những giai điệu không lời, bên trong em và bên ngoài em. Em biết mình phải sống trọn dưới miền miên viễn của nỗi nhớ và thứ âm thanh tha thiết vọng mãi từ bốn bề cỏ – cây – con – người. Có phải anh vẫn kiên nhẫn cầm tay em đặt vào những hạt hoa hồng trên cánh đồng mơ tưởng ngày đó, ngày một lời hẹn đã thành hình trong ta.

Ừ thì em biết, phía sau cánh cổng nơi anh vẫn bước qua lặng lẽ mỗi buổi chiều tạm biệt, là cả một bầu trời vĩnh viễn không có em. Vai áo anh đó, đã kịp khô trên những dòng nhung nhớ không bao giờ đi trọn những mảnh sáng tối của cuộc đời? Bàn tay anh đó, có thấy hoang vu phía gió trời luồn qua kẽ hở kêu mơ hồ không tiếng? Và bài tình ca mình hát, có lấp đầy nổi khoảng trống vắng của miền tồn tại mà em phải đứng ngoài nhìn về anh, không anh?

Không – anh?

“Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới...”

18/05/2012



Thứ sáu, ngày 24 tháng hai năm 2012

"...như những dòng sông nhỏ"









“Chúng ta sẽ không tương phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời.”
(Apollinaire)

Buổi sớm khi kéo va li qua con đường ngoằn ngoèo của sỏi đá và bụi đất, tự dưng cơn buồn của sự giã biệt ập đến trong tôi. Những gương mặt người dân thoáng qua trong sương sớm, lặng ngắm và hồn hậu nói chào, nói thương, nói nhớ. Vậy đó. Chia tay một quãng đời và thêm vào một hoài niệm, chia tay những con người và thêm vào một nỗi nhớ. Mọi thứ vẫn tiếp nối như trong bản tình ca không lời, nốt nhạc này hiện sinh, nốt nhạc kia chết đi, và cái đẹp, luôn luôn là cảm quan hiện tại về cái kí ức đã qua.

Sông nước này, con đò này, sân trường này và căn phòng này, rồi có còn nhớ tôi. Có còn thấy chút gì hơi hướng của tôi đã để lại nơi này chỉ hai tuần ngắn ngủi. Ngắn ngủi mà đong đầy cho một lần trải nghiệm. Chưa bao giờ một kẻ đủ đầy gắn bó như tôi xa nhà lâu như vậy, để bấy giờ thấm thía cảm giác về cái chiều chiều buồn hắt hiu, cái “chiều chiều ra đứng ngõ sau...” ấy, khi mọi người đều có một nơi trở về, còn chúng tôi ngồi bó gối trên bậc tam cấp, nhìn khoảng trời mờ mờ xám có những cánh chim lẻ loi, mà nhớ rõ mình đang là khách nơi xứ lạ.

Chưa bao giờ tôi sống gần với nhiều người như vậy. Chín cô gái thường nằm nghiêng trên dãy giường dài, tỉ mẩn kể lể nhau nghe đủ chuyện trên trời dưới biển, hoặc chọc phá nhau, hoặc than thở với nhau. Chao ôi, những ngày vô ưu chỉ với mối lo duy nhất, hôm nay gặp ai, hôm nay ăn gì... Vậy mà đã có lúc nhớ Sài Gòn quá, muốn quay về ngay lập tức, rồi tự động viên mình, động viên nhau, cứng cỏi lên nào, mạnh mẽ lên nào, những cô gái lạc quan của tôi...

Đó là những ngày đường xa mê mải, là cái nắng gay gắt của buổi trưa tháng Hai trên hành trình tìm kiếm những thứ cổ xưa. Có đôi khi, đi, đi mãi nhưng chẳng thu được gì, lòng kiên nhẫn của những kẻ lần đầu đến đây được thử thách lắm bận. Cảm giác về sự nản lòng, thỉnh thoảng, đã trôi mênh mang trong tâm trí tôi, như một nỗi mệt nhoài của việc dấn bước. Tôi từng thầm buồn về xứ sở mình đang đến, vốn không thuận lợi cho đặc thù công việc. Nhưng rồi, một tuần trôi qua, dù kết quả không phải như mong muốn, nhưng cái chúng tôi có được, hình như, cũng quý báu hơn vậy thật nhiều. Cứ thế, tuần thứ hai lại vụt mất, cũng là tuần cuối cùng. Và tôi đã biết nhớ nhung quãng đời đẹp đẽ, đã thấy nó đi thật nhanh và đã thấu hiểu cho nó rồi.

Buồn là, khi tôi biết nhớ cũng là lúc tôi chấm dứt nó để quay lại một cánh cửa khác. Đúng rồi, cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác mở ra, vậy thôi. Sau chuyến đi, người ta thường buồn vì không được gặp ai đó, không được ở bên điều chi đó, nhưng cũng buồn vì biết rằng sắp phải vĩnh viễn giã từ một giai đoạn, một mảnh ghép thân thương trong đời, mà hiểu rằng chính mình, sẽ đến ngày không còn đủ nhớ để nghĩ ra mình cần quay lại làm chi...

Viết về kí ức này, tôi nhắc hoài chữ buồn. Không biết vậy có nên không, nhưng đó là thứ giao cảm đã bắt nhịp cùng tôi với vùng hoang vu đó. Xứ Thạnh Mỹ tôi đến (hay tôi nghĩ) mang cái gì u sầu phảng phất, như một gương mặt còn trẻ nhưng đã viền nhiều nét trầm ngâm của sự lỡ dở và xa vắng. Dân ở đây toàn người tứ xứ mới tới và đa phần họ nghèo. Cái nghèo phủ lên hình hài xứ này những ngôi nhà tơi tả, những ruộng khóm thẫm màu, se sắt trong màu đất lợt lạt và những dòng kênh rạch nhỏ đầy lau sậy chảy hiu hắt song song với con đường thưa vắng bóng người. Người ta nghèo mà dịu dàng, mà thiệt thà, mộc mạc. Chưa bao giờ chúng tôi bị xua đuổi hay nghi ngờ như những kẻ lừa lọc rêu rao. Ngược lại, có khi chưa kịp trình bày vấn đề, họ đã nhẹ nhàng kéo mình vô nhà, mời mình cái bánh, cái kẹo, đã lặng lẽ gọt trái cây, mua nước đá, đem nước ngọt ra tự hồi nào. Tôi còn nhớ người bà nọ, giọng nói hiền và nhẹ, đã cười bẽn lẽn áy náy khi không nghĩ ra tác phẩm nào để chúng tôi sưu tầm. Sau, rồi bà cũng nhớ, cũng đọc vài thứ, nhưng nụ cười bẽn lẽn chân thật buổi ban đầu đó, lại làm tôi cảm động sâu xa...

Người xứ này nghèo và lam lũ nhiều. Nhớ có lần tôi thấy đứa trẻ nhà nọ ăn cơm với muối, người nhỏ như cái kẹo nhưng vẫn nhoẻn cười, hay gặp đôi vợ chồng nọ ở nhà vách lá mà thương nhau, trân quý nhau tha thiết. Đó là những kí ức, mà mỗi khi nhớ lại, tôi lại thấy lòng mình phân vân giữa thương cảm và khâm phục. Dường như, người ta dễ mềm lòng trước tình thương, trước sự thủy chung không cầu vị. Tự dưng, tâm trí cũng dịu lại, như tất cả, khi đứng trước tình yêu.

Trong những ngày khó khăn đó, kề bên chúng tôi còn có cô, người cô giáo sống phòng bên đã san sẻ từ những thứ li ti nhất, cho đến tình thương, sự chỉ dẫn và mối quan tâm. Lắm khi, thèm cảm giác gia đình, tôi lại chạy sang căn phòng nhỏ nhắn, ngắm nghía mùi nấu nướng của ai đó đang tỏa lên nghi ngút, và thấy hai đứa nhỏ con cô chơi đùa trên giường như đưa tôi trở về một nơi ấm cúng. Có lẽ, người ở lại còn nặng lòng hơn kẻ ra đi, bởi kẻ ra đi cũng là để trở về, hoặc đến với điều chi khác. Chỉ có người ở lại, vẫn nơi chốn và vùng hoài niệm ấy, là phải nhớ lâu, nhớ hoài những cái đã qua. Tự dưng thấy thương những ngày chúng tôi sắp xa, nhiều người chỉ nói một câu đơn giản, kiểu như, chắc mấy con đi rồi cô/chú/bà buồn lắm, không có ai để trò chuyện, vậy thôi, mà nghe nước mắt muốn rớt rồi.

Đã xa lắm, bến sông, khúc đường và những bụi hoa dại, những vườn cây rầm rì. Nhớ nhung vậy, nhưng biết lòng có đủ đậm sâu để tưởng đến mãi, để giữ trọn một lời hẹn quay về. Thêm một hoài niệm, cũng là đã thêm một vùng trời xanh, một mảnh đất bồi vào hai tiếng quê hương. 

“Đi qua vùng nhà em
Không còn em ở đó...”
(Trần Long Ẩn)

Những người con gái, con trai đôi mươi như chúng tôi, đã xa vắng đi nhiều nơi miền quê heo hút này. Họ rời bỏ quê hương để tìm kiếm những cái nhìn khác và những dòng sông lạ. Mà, cũng có thể, họ phải đi để thoát khỏi cái sầu miên man của những buồi trời chiều quạnh quẽ, rơi đều đều trên những nóc nhà u hoài đó chăng. Cái buồn của xứ ấy, vừa trong trẻo, vừa trầm lắng, lại đượm chút gì đìu hiu của những ngôi nhà có tình yêu nhưng mải miết thưa thớt bóng người.

Mong rằng, bờ cỏ hoa, góc sân trường, chiếc võng con, bậc tam cấp, những vật vô tri ấy, sẽ không quên chúng tôi, sẽ nhớ mãi về những bóng dáng này, đã từng trôi qua miền không gian duyên nợ đó. Bởi tôi biết, rồi như cuộc đời, tôi sẽ bội bạc với nỗi nhớ, với lời hẹn đã từng ghi lòng trong những ngày qua đây. Sẽ bội bạc với mảnh đất tình cờ, để chúng tôi không nhớ mình từng hiểu quãng đời này, đã ở bên những con người, những đứa bạn này, chân thành, duyên kiếp. Vì tôi sợ, có ngày tôi sẽ quên bầu trời sao tháng hai năm đó, bóng trăng sáng vằng vặc đêm đó, và những đám mây mỏng, bàng bạc trôi lờ lững, ở buổi chiều thảnh thơi ngồi võng, ngửa mặt lên nhìn vũ trụ da diết và vu vơ hát, vu vơ nói những lời vô nghĩa xa xôi...

Đột nhiên, lúc này tôi nhớ về em. Khi gặp tôi, thương nhớ tôi, đủ biết nói “dạ, buồn...” khi tôi ra đi, em còn chưa đầy tuổi khôn lớn. Cũng vậy, những đứa trẻ nhỏ xíu có đôi mắt sáng, ánh nhìn mộc mạc thường rủ rỉ nhau về chúng tôi, về kẻ lạ hóa thân thương trong ngôi trường tiểu học nọ, giờ lại quay về tràn trề trong trí nhớ. Không biết nên vui hay buồn đây, bởi tôi biết tôi còn mãi nhớ em, nhưng mai đây khi khôn lớn thật rồi, chắc em sẽ quên từng có tôi lướt qua mấy chốc. Em sẽ giã từ tâm tưởng thơ ấu mà trưởng thành, như cuộc đời, như tôi đã từng, vậy thôi.

Em sẽ ở lại với quê hương, hay chọn cách ra đi, đến với phồn hoa như cái nơi tôi đang quay lại, hở em.

Tôi đã đóng vai kẻ ra đi, rồi kẻ ở lại, đã hoán đổi hai vai này cho nhau, không biết bao nhiêu lần trong đời. Lần nào cũng thấm thía nỗi nhớ, bởi tôi tin, dù tình yêu hay hình bóng có chết đi, có bị cắt lìa, thì nỗi nhớ, mãi mãi là cái còn lại và mãi mãi sẽ thuộc về mình. Những điều kia, chỉ còn là cái bóng của nỗi nhớ, để có thể lướt qua những động vọng của thời gian mà thành phù sa dào dạt bồi đắp đôi bờ trong lòng người miên viễn.







Thứ hai, ngày 20 tháng hai năm 2012

Những mùa hoa bỏ lại







Đời cuốn trôi mãi

Em đi đâu, mùa hoa bỏ lại…

Trở về sau chuyến đi và thấy lòng mình chập chờn như trôi qua một cơn mộng lơ đãng. Đôi khi, tưởng mình đã ngủ một giấc trưa quá dài, đã vùi mình trong cơn oi ả nồng dịu của ngày, để khi trời đêm trở lạnh hồi nào mới tỉnh dậy không hay. Vậy đó. Đặt chữ vào lòng và muốn viết ra một câu chi ý tứ, nhưng rồi cơn hờ hững được ve vuốt bởi sự đủ đầy và bận rộn lại khiến mọi thứ ngưng đọng mãi, thành những đốm lung linh đan lồng nhau trong bức bokeh, đậm đặc, lộng lẫy nhưng buồn thay, cũng đầy hư ảo và rời rạc.

Nghệ sĩ là người suốt đời đuổi theo những ảo ảnh, có người đã nói đại ý vậy. Mình không chắc đủ sức gán bản thân với hai từ “nghệ sĩ”, chỉ thấy định mệnh cho cái ảo ảnh ấy vừa là một cơn say, một tình yêu, vừa là một món nợ với đời sống mà có người trả suốt đời không dứt trần ai. Nhiều khi mình ngồi mãi, tự đánh đố với đám chữ hỗn độn trong lòng, lựa cho được tri âm để viết ra thành thứ có nghĩa. Vậy mà, đôi khi đọc lại vẫn thấy chúng còn khờ dại và nông nổi ghê gớm. 

Đám chữ ấy là cơn bão trong lòng mình khi bế tắc, là dòng sông miên viễn trôi khi u hoài buồn tênh, là đồng cỏ hoa vàng rực rỡ lúc hân hoan an nhiên với cuộc đời. Chúng có thể là tất cả, mà thật ra có thể không là gì, là chính mình mà cũng chỉ là cuộc chơi trong trăm năm phiêu du giữa cõi tạm tuyệt đẹp. 

Đôi khi, chữ nghĩa cho mình say sưa như vừa chuốc một cốc hồng đào mật ngọt, rồi chính nó cũng là những mũi dao sắc nhọn, thỉnh thoảng, cứa đứt tim mềm. Và có lúc, nó, lại theo người tình rong ruổi đi đâu đó thật xa, xa thật xa và để mình chơ vơ ngồi lại, ngơ ngác thấy lòng trống trải khô cạn không ươm nổi một đóa hoa hồng.

Nhưng cứ thế, mình lại không thể dứt tay khỏi việc cầm nắm những con chữ này, nhớ nhung chúng và ôm ấp lấy chúng để cầu cạnh một sự thấu suốt, một sự nguôi ngoai. Cái say sưa, cái hoang hoải và cái nợ nần, cũng cứ thế, kéo dài, kéo dài… Đã lâu lắm rồi muốn viết thành lời những ý niệm quánh đặc trong lòng, nhưng rồi mình ngơ ngác giữa điểm bắt đầu và điểm kết thúc. Khi đó, sự suy tưởng, hoài niệm và tình yêu quyện chặt lấy nhau, dồn ứ lại rồi lắng chìm thật sâu trong cõi bao la của thời gian, những thời gian phải đánh đổi cho nhiều thứ khác thay vì viết nhật ký, vì đời quá ngắn, hoặc những thời gian đã phung phí và đã lãng quên. Cũng có thể, khi muốn viết ra điều chi đó, sự nhợt nhạt của con chữ trong vốn liếng không đủ diễn tả những cái li ti, những cái vô thanh hay những thiêng liêng trong tâm tưởng, để rồi mình lại chùng xuống, và đem bộ áo quá rộng ấy cất vào thật sâu, tự nhủ sẽ có một hình hài khác, vào khi khác thật vừa. 

Tiếc là, sau bao nhiêu ngày tháng đi qua, từ đỉnh cao đến vực sâu, từ giông bão đến mưa hồng, mình nhìn lại và thoáng buồn thấy bản thân đã trôi rất xa khỏi những dự định cho chữ nghĩa ngày trước. Bây giờ, chúng đông đặc lại rồi, thành kỉ niệm rong rêu trong trí nhớ, còn trang viết thì trống trơn, vẫn thế, vì những lần lỡ hẹn mãi hoài.

Muốn viết cái chi về những chuyến đi đã qua, về cái đẹp, về sự gắn bó và những cái nhìn, đành mắc nợ.

Muốn viết thật dịu dàng và ngọt ngào về tình yêu, cũng nợ lại.

Cảm ơn tình yêu đã bình an để mình không đong đủ nỗi buồn mà cất thành chữ nghĩa, thành dòng sông thê thiết phải chở những trăn trở, những lo âu thời thiếu nữ.

Cảm ơn đời sống đã bận rộn và phức tạp, để sự cứng cỏi có dịp thử thách mình mấy phen, và may mắn thay, đời người còn yêu thương và điểm tựa.

Mình biết là, với đời sống, với tình yêu, mình còn nợ những lời tha thiết. Phải rồi, thật là lâu mình chưa viết ra điều gì tha thiết đến say sưa cõi lòng. Cũng chỉ vì, những lời tha thiết thường chỉ đến khi mình đau buồn tan nát, còn khi an vui, nó chạy chơi đâu đó xa tít mù…

Bởi vậy, mình lại tập, tập những điều mà mình tự nhủ sẽ thật khó để biết trọn vẹn suốt cả đời: tập viết và tập yêu thương.

Thứ năm, ngày 29 tháng chín năm 2011

Đi qua ngày mây xám








Mùa hè rồi mình lại trôi qua những ngày nhiều giông bão. Nhưng biết làm chi nữa, những cơn mưa lại trở về và không ai đi dưới chúng mà không một lần ướt lạnh. Chiếc ô trong mơ vẫn xanh thẫm một màu, vẫn hiền ngoan như thế. Chỉ tiếc là mình biết, chiếc ô không bao giờ cùng mình đi hết một mùa mưa.

Những ngày hôm nay, nỗi buồn vẫn đeo đẳng. Có lẽ u sầu không nên là bản mệnh của con người, bởi những muộn phiền trong mình còn nông nổi và xanh xao quá. Bất hạnh đã đem nhân loại đi từ bờ vong thân này đến vực tuyệt vọng khác, thì cớ gì không sửa soạn đời mình cho những cuộc hân hoan, ít ra cũng là trong nhận thức. Phải rồi, nhận thức thật quan trọng. Cần biết bao nhận thức và can đảm để sống trong đời này nhỉ. 

Mình muốn có nhận thức về hạnh phúc. Hai tiếng hạnh phúc luôn vang vang trong lòng mình, như mình đã tin, muốn hạnh phúc phải thực sự sống, và muốn sống được phải biết hạnh phúc là gì. Dù thế nào, cũng phải cho mình cơ hội được hạnh phúc. Muốn thế, có lẽ không gì hơn là tự thân tạo ra những cơ hội ấy vậy. Hạnh phúc thì khó nói lắm, nhưng cơ hội sẽ cho mình cảm giác về hy vọng.

Cô mình từng bảo, con người rất nhỏ nhoi và yếu mềm, con người vừa hiền minh mà vừa u ám, vừa rộng lượng mà cũng đầy hoài nghi. Bởi thế, có hy vọng là có dòng chảy của sự sống, có sức mạnh.

Đôi lần mình tưởng bản thân đã vượt qua được ranh giới của những ám ảnh và sự trì kéo. Tiếc là, sau những ngày đầy buồn bã, mình chợt thấy, nhiều khi, bản thân chỉ đi xung quanh những vòng tròn, những cột mốc cũ và những tâm thức cũ. Sự xa lìa và ly biệt, sự dửng dưng và nỗi giày vò, mình đã để chúng xâm phạm lấy, đã tước đoạt sự yên tĩnh và lòng trong lành. Hai mươi chưa tới, sao lòng người đã vội âm u. Nỗi âm u chỉ kéo thêm những đám mây xám vào thung lũng của thân phận người. 

Còn sự im lặng, đôi khi, lại chồng chất nợ nần và lầm lẫn. Và ngôn từ, lại kéo dài thêm dằn vặt và tổn thương. Mình biết rồi, còn gì hơn là có được sự im lặng của thấu cảm và những ngôn từ của lòng chân thật. Nếu chúng song hành cùng nhau, thì tốt biết mấy. 

Mình sẽ học: cách thương yêu, cách chân thành và cách bao dung.

Trịnh Công Sơn từng nói, đại ý, hãy biết tha thứ cho cuộc đời những điều nhỏ, cuộc đời sẽ tha thứ cho ta những điều lớn hơn. Có lẽ vậy.


***


Hôm nay, dạo vòng quanh facebook bạn bè, mình gặp được bao khuôn mặt hạnh phúc. Nhất là hai chị. Hai chị vừa lấy chồng, kết quả của những tình yêu bền bỉ, những tình yêu trong sáng và dài lâu. Tự dưng thấy lòng vui lây cái bình an của chị, thấy vui như thể lại biết tình yêu ở trên đời thật sâu rộng và tròn đầy, thật bao dung và nhẫn nại. Nói riêng tư hơn, mình thấy như khi người ta yêu nhau hạnh phúc, người ta cũng đã yêu giùm phần của mình, những phần mình chưa đi đến hoặc chưa có được. Và mình biết mình muốn tin ở hoa hồng.

Dạo gần đây, nỗi lo sợ về sự mất mát cứ thường trực đến. Để rồi, những hoang mang và buồn tủi theo nhau nối đuôi trêu chọc mình. Vậy đó, mình lại vòng lòng xung quanh một đường tròn không dứt nữa. Nhưng thôi, phải biết thấu suốt và thương yêu là gì. Dù sao, sự trong sáng và nhiệt tâm với mình luôn hệ trọng. Cho đi và nhận lại, chi bằng, hãy giữ nó với cảm thức của tình thương và một trái tim trong sáng. Một trái tim biết buông xả định kiến, lòng hẹp hòi và mở rộng ra với sự bao dung.

Và một điều cũng quan trọng không kém nữa: nhân duyên.

Trò chơi hai người nằm trong trò chơi của cuộc đời. Không gì hơn, ta mong người hiểu ta và mong ta hiểu người.

Muốn tìm đến bờ sông ấy, với cánh đồng cải vàng ươm do người gieo quá. Đúng rồi, ta sẽ học cách trồng hoa cùng người…,

…nếu người đã cho người cơ hội.




Thứ hai, ngày 01 tháng tám năm 2011

Làm sao vẽ bóng tối







Nhiều đêm mình ngồi nhìn mãi lên những trang giấy trắng nhưng mọi ý niệm lần lượt bốc hơi đâu đó và con chữ đã trôi đi rất xa. Có lần mình từng nghĩ về một lý tưởng nghe có vẻ rất tiểu thuyết, rằng những gì mình viết, về sâu sắc, sẽ là cuộc đời mình. Dĩ nhiên, tại ngay khi viết ra điều này nữa, mình cũng biết chính mình đã nuôi nhiều ảo mộng. Giống như chàng hoàng tử nọ vứt bỏ tất cả để theo đuổi một bóng thiên nga diễm ảo, mình chợt nghĩ đến một câu nói của Trịnh Công Sơn, đại ý: mọi đam mê đều tuyệt vọng.

Nhưng ai có thể nói rằng, tuổi trẻ nào không ít nhiều ảo mộng.

Mình biết, rồi tuổi 19 của mình cũng sẽ qua, như tuổi 18 đã từng hay tuổi 20 sắp tới. Nó không còn là niềm kinh ngạc hay sự tiếc nuối như mình vẫn thường tưởng nhớ nữa. Hình như càng lớn người ta càng có cảm giác mọi nhân duyên mà tiền nhân hay gọi chỉ đơn sơ là một cuộc trùng lai rồi khứ biệt. Người ta càng biết về tự nhiên, càng thấy mình có rất nhiều, nhưng đồng thời cũng không có gì cả, và sẽ quên mình đã mất những gì.

Nhưng mình vẫn nghĩ hoài về sự cô đơn. Những cô đơn chảy trong máu như một thứ tế bào mềm mại, hiền lành và không nguôi lay chuyển mãi. Mình không muốn cô đơn trong đời sống của tình yêu mà mình hằng nuôi dưỡng. Nhưng, hình như nói đến cô đơn ở tuổi 20 là một sự thừa thãi và đại ngôn chăng? Bởi cô đơn, biết đâu, đã là một điều bình thường vô tội.

Đôi khi mình viết ra một dòng chữ, nhưng tự nhiên thấy nó thật lẻ loi và cũ kỹ, rồi mình xóa nó đi. Làm sao để nói một điều gì khác khi dường như mọi điều muốn nói muôn triệu người đã nói mãi hoài, và không ít người nói thật vi diệu. Có lẽ bởi vậy mà con người ta, bên cạnh nói, vẫn thường im lặng sống dấn thân vào thế giới hoặc làm và viết những điều riêng tư. Bởi tất cả, đều có thể chỉ là diễn ngôn nào đó cho chỉ một điều vô cùng giản dị.  

Như hôm nay, mình lại muốn hát một bản tình ca. Có phải là mình “đang muốn hát về cuộc tình của mình”? Dù quả thực, đó không phải là vấn đề. Mà có khi cũng không có vấn đề nào trên đời. Nghĩ thế, nhưng sao lòng mình còn ngổn ngang lãng đãng, dù mình thực lòng mình muốn tin ở hoa hồng.

Không phải mình không tin. Những kẻ nghĩ mình cô đơn thường bày đặt nhớ nhung, tủi thân và bàn nhiều đến đức tin, có lẽ vậy. Chỉ là lúc này mình nghĩ đến một dòng sông có đôi bờ là những đồng cải hoa vàng rực. Ai đã nói với mình sẽ trồng cải ven sông…? Điều ấy từng khiến mình mỉm cười hoài.

Và hình ảnh dịu dàng đó đã làm mình thấy bình an đến nỗi mình chỉ muốn chạy đến đấy, bước chân trần và nằm xuống ngủ một giấc thật êm như có thể lãng quên tất cả, tất cả những cái nửa vời và giông bão trên cuộc đời, mà chẳng cần nói thêm một câu phức tạp nào.


***

Thôi em hãy đứng dậy
Người bán hàng đã ngủ sau quầy
Anh đưa em đi trốn
Những giày vò ngày mai 

(Dạ khúc - Thanh Tâm Tuyền)

Đưa em chạy trốn đến cánh đồng mùa hoa cải sẽ nở đi.